Biến cố lịch sử Thất thủ kinh đô Huế 23 tháng 5 AL - Nhật Chiếu
Hôm nay, ngày 23 tháng 5 âm lịch, người dân xứ Huế lại lặng lòng nhớ về biến cố Thất thủ Kinh Đô, một dấu mốc đau thương nhưng cũng rất đỗi thiêng liêng trong dòng chảy lịch sử dân tộc. Vào ngày 23 tháng 5 năm Ất Dậu, tức ngày 5 tháng 7 năm 1885, sau cuộc phản công do phụ chính đại thần Tôn Thất Thuyết chỉ huy không thành, quân Pháp tiến vào Kinh thành Huế. Hoàng thành chìm trong khói lửa, nhiều cung điện bị tàn phá, hàng nghìn quân dân vô tội ngã xuống. Vua Hàm Nghi được đưa rời khỏi kinh thành để tiếp tục gìn giữ chính thống triều Nguyễn và sau đó ban Chiếu Cần Vương, khơi dậy tinh thần yêu nước lan rộng khắp ba miền đất nước.
.png)
Đối với người Huế, ngày 23 tháng 5 âm lịch không chỉ là một sự kiện lịch sử, mà còn là ngày tưởng niệm những linh hồn đã nằm xuống giữa cảnh binh đao. Bao mái nhà ly tán, bao gia đình mất người thân, bao tiếng khóc hòa cùng tiếng chuông chùa đã trở thành ký ức đau đáu của vùng đất Cố đô. Thời gian có thể phủ rêu lên thành quách, nhưng không thể làm phai mờ khí tiết của những con người đã chọn hy sinh vì non sông.
Với tấm lòng hướng về tiền nhân, sau khi lên ngôi, vua Thành Thái đã chuẩn định việc hằng năm triều đình cử hành lễ tế để tưởng niệm những người tử nạn trong biến cố Thất thủ Kinh Đô. Từ đó, ngày 23 tháng 5 âm lịch trở thành ngày giỗ chung của biết bao oan hồn đã khuất. Nghi lễ ấy không chỉ thể hiện đạo lý uống nước nhớ nguồn, mà còn là lời nhắc nhở các thế hệ sau phải gìn giữ lòng trung nghĩa và tình yêu quê hương.
.png)
Đến hôm nay, tại Huế vẫn còn nhiều nơi lưu giữ ký ức của biến cố năm xưa. Đàn Âm Hồn là nơi nhân dân lập để thờ cúng những người đã tử nạn trong biến cố Thất thủ Kinh Đô. Mỗi năm đến ngày này, người dân và các dòng họ đều thành kính dâng hương, cầu nguyện cho hương linh những người đã khuất được an yên. Khói hương nghi ngút, tiếng chuông ngân vang giữa lòng Cố đô như nối liền hiện tại với quá khứ bằng một sợi dây của lòng biết ơn và sự tri ân sâu lắng.
Nhớ về Thất thủ Kinh Đô không phải để nuôi dưỡng nỗi oán hờn, mà để hiểu hơn giá trị của hòa bình và sự hy sinh của cha ông. Mỗi nén hương được thắp lên hôm nay là một lời cảm tạ dành cho những người đã sống trọn nghĩa với quê hương. Giữa dòng Hương Giang lặng lờ trôi, dưới bóng những mái chùa cổ kính và những thành quách rêu phong, lịch sử vẫn âm thầm nhắc nhở rằng một dân tộc biết trân trọng quá khứ sẽ luôn có đủ sức mạnh để gìn giữ tương lai bằng lòng nhân ái, sự bao dung và tình yêu bất tận đối với đất nước Việt Nam.

Khóc Ngày Thất Thủ Kinh Đô
Cõi đời mấy cuộc bể dâu,
Ngàn năm còn vọng tiếng sầu cố đô.
Sông Hương lặng lẽ đôi bờ,
Mà trong sóng nước như vừa hôm qua.
Trời Nam một thuở can qua,
Mây đen phủ kín mái nhà Phú Xuân.
Đêm sâu trống giục xa gần,
Kinh thành nghiêng ngả, dân thần ly tan.
Người đi giữ nước chưa hoàn,
Người còn gánh nặng cơ hàn quê hương.
Mẹ già tựa cửa trông đường,
Bóng con khuất dạng trong sương cuối trời.
Vợ hiền lệ đẫm vành môi,
Chờ chồng tóc đã pha rồi màu mây.
Trẻ thơ đâu hiểu cơn này,
Ngơ ngác nhìn khói phủ đầy sân hoa.
Thương thay một cõi sơn hà,
Bao người gửi xác phong ba bụi hồng.
Danh còn với núi cùng sông,
Thân về cát bụi giữa dòng tử sinh.
Trăm năm ngoảnh lại lặng thinh,
Thành xưa rêu phủ, bóng hình còn đây.
Ngọ Môn còn đón gió mây,
Kỳ Đài còn đứng tháng ngày trầm tư.
Đàn xưa hương khói còn dư,
Khói bay quyện giữa sương mờ chiều hôm.
Người về một nén hương thơm,
Cúi đầu tưởng niệm nước non một thời.
Nhớ người vì nghĩa quên đời,
Nhớ người khuất giữa binh đao đoạn trường.
Nhớ bao lê thứ phố phường,
Một phen ly loạn gió sương não nề.
Hôm nay đứng giữa sơn khê,
Nghe chuông Thiên Mụ vọng về hư không.
Mới hay trong cõi sắc không,
Thịnh suy cũng tựa mây hồng thoảng bay.
Còn chăng là nghĩa là tình,
Là lòng hậu thế giữ gìn tiền nhân.
Dẫu cho vật đổi sao dời,
Tâm hương vẫn thắp cho người năm xưa.
Nguyện cho mưa thuận gió vừa,
Nhân dân an lạc bốn mùa bình yên.
Nguyện cho đất Huế thiêng liêng,
Muôn đời còn giữ lời nguyền nước non.
Nhật Chiếu


.jpg)

.jpg)






.jpg)
.jpg)


.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)





.jpg)


